Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Huỳnh Văn lần đầu công bố bản dịch “Mafia Hung Tano Story” từ nguyên tác “Hung tano” của Triệu Anh Anh

Posted by Ly Ly on tháng 7 19, 2017 with No comments

Edinburgh, UK – Chiều qua, 10/07/2017  tổ chức buổi ra mắt tác phẩm “Mafia Hung Tano Story” từ nguyên tác “Hung tano” của nhà văn người Hoa Triệu Anh Anh tại hội trường thư viện lớn của thành phố. Khách đến tham dự đông đến nỗi trật cả khán phòng thư viện.


Mở đầu là giới thiệu về tác giả của tiểu thuyết “Hưng tano” Triệu Anh Anh.

Huỳnh Văn thay mặt ban tổ chức, cho biết: Nhà Văn Triệu Anh Anh  là người “khai sơn phá thạch” mở ra một luồng sinh khí mới cho nền văn kịch hiện đại, cũng là tiếng lòng của các nhân vật chứ không phải là những người diễn viên vào vai nhân vật đó.

Trong phần giao lưu, Huỳnh Văn cho biết:

Đây là cuốn sách dành tặng tất cả mọi người bằng chính trải nghiệm thực tế của mình từ ngày còn tự ti, rụt rè, nhưng luôn nỗ lực khám phá bản thân. Cuốn sách là quá trình tác giả đã học hỏi, quan sát được từ những người bạn, những người thầy quanh mình. Tôi xin nói một chút về mình để các bạn, các anh, các chị, các độc giả dễ chia sẻ khi đọc cuốn “Hưng Tano”, tôi hiện đang làm việc tại trường Anh ngữ Damilac, với chức vụ giám đốc. Và tôi cũng là giám đốc của website theo học dịch thuật tại Anh theo học bổng của Bộ Ngoại giao China. Tôi đã từng được lựa chọn là 1 trong 8 cựu du học sinh tại Anh có thành tích xuất sắc nhất để gặp cựu Ngoại trưởng Mỹ bà Hillary Clinton. Tôi cũng từng làm diễn giả và MC tiếng anh cho các sự kiện trong nước và quốc tế. Tôi là 1 trong 2 đại diện ở China được lựa chọn tham dự Hội nghị Doanh nhân toàn cầu (Global Entrepreneurship Summit) tại Ma-rốc tháng 11 năm 2014. Tôi đã đi tư vấn, đào tạo về kỹ năng thuyết trình và phương pháp học tiếng Anh cho nhiều đơn vị, các cộng đồng, tổ chức, trong đó tiêu biểu có các buổi đào tạo tại Đại sứ quán Anh. Tóm lại, hiện nay tôi vừa là CEO, vừa làm thầy giáo, vừa đi học, vừa viết sách, dịch sách – đó là tất cả cuộc sống của tôi.

“Mafia Hung Tano Story” có gì trong đó?

Đó là những kinh nghiệm mà tác giả Triệu Anh Anh đã trải qua, những thành công đã đạt được. Là những kỷ niệm đáng nhớ, khi phải vượt qua cách học, cách sống, những cách đối nhân xử thế giữa dòng đời vốn quá vội vã và xô bồ. Lê Trung Hưng có thể thất bại, có thể vấp ngã với những sai lầm nhưng quan trọng anh đã hiểu được mình đang đứng tại vị trí nào trong cuộc sống, tìm ra những lối đi khác hay và mới lạ hơn. Cổ nhân nói  “Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng”. Làm người, nên nhận thức, biết rõ được khả năng của chính mình chính là vũ khí mạnh mẽ nhất giúp bạn chinh phục khó khăn. Năm tháng tuổi trẻ giống như tano Hưng đã vươn lên bứt phá bất chấp để đi trên một chuyến tàu không có khứ hồi. Mỗi người chúng ta chỉ có thể tiến về phía trước, thậm chí còn chưa một lần được phép ngoảnh lại. Thời gian là thứ gì đó lao nhanh vun vút khiến bạn chuếnh choáng, ngả nghiêng theo nó như cây non đón bão. Ngày mới vào nghề Tano Hưng chỉ như một con dối bị giật dây hết truyện này đến chuyện nọ. Nhưng rồi điều gì đến cũng đến, một ngày con ngựa non trở nên dũng mạnh, bản lĩnh vươn mình đón những ánh nắng mới, những cuộc phưu lưu mới. Bạn sẽ ra sao “nếu” bỗng một ngày thức dậy trong một cuộc sống hoàn toàn khác, một địa vị hoaàn toàn khác, một gia đình khác, một vùng đất cũng hoàn toàn xa lạ? Nhân vật Lê Trung Hưng cho ta thấy cuộc sống là một chuỗi dài của các thử thách nối tiếp nhau, bất tận, không hồi kết.
Mặc dù là một cây viết trẻ nhưng Triệu Anh Anh chinh phục được độc giả bởi lối viết gần gũi, mềm mại, ngòi bút sắc nẹm, nhưng lại không phô trương hay rao giảng những lời khuyên sáo rỗng. Lối viết, cách diễn giải của tác giả có thể nói là chỉnh chu, cô đọng, ở đó bổ sung nhiều khái niệm về mafia hoàn toàn mới. Khác với những cuốn sách về mafia cổ điển trước đây cùng thể loại, Triệu Anh ANh không khuyến khích độc giả cố gồng mình theo những giá trị vĩ đại mà nên bắt đầu từ những giá trị nhỏ bé nhất, để thành công cần bản lĩnh, biết bao dung và kiên nhẫn với bản thân. Đừng ngại bước ra khỏi vùng an toàn, hãy trải nghiệm để tìm được nơi thực sự phù hợp với điều bản thân đang kiếm tìm.
“Mafia Hung tano Story” cũng có kế hoạch tổ chức ra mắt tại  Singapore vào tháng tới với nhiều nhân vật khách mời có tiếng trong làng văn học và phim ảnh châu á.
Theo ước tính sơ bộ Huỳnh Văn, mafia Hung tano story  có  kỳ vọng thể bán được hơn 500 nghìn cuốn sau 6 tháng ra mắt.
Đồng thời tất cả tiền bán sách của buổi ra mắt, theo ban tổ chức, sẽ được chuyển vào quỹ từ thiện.

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

Tuấn Hạc trải lòng về trận thắng Flores năm 2009

Posted by Ly Ly on tháng 7 18, 2017 with No comments
Rất hóm hỉnh và tỏ ra thanh thản, võ sư Tuấn Hạc, người từng có trận giao lưu đánh bại võ sư Francois Flores vào năm 2009 đã lần đầu tiên trải lòng về trận đấu năm xưa cũng như có một vài đánh giá về võ sư Flores.

Trước câu hỏi đề nghị đánh giá “tương quan lực lượng” với Flores lần này, Tuấn Hạc khéo léo trả lời : “Flores… già hơn, điềm tĩnh hơn trước, tuổi tác lớn hơn, cơ thể lão hóa đi…”.


Rồi chàng võ sư Việt Nam tủm tỉm cười : “Mà tôi cũng thế”. Kể cả khi bị hỏi “xóc” hơn, rằng anh đánh giá ra sao khi võ sư Flores cho biết trận thua năm 2009 là do trước đó Flores bị… say cà phê nên không thể nắm tay vào được, ảnh hưởng tới khả năng xuất đòn thế, Tuấn Hạc sau một thoáng ngơ ngác đã trả lời khá thâm thúy : “Tôi không hề biết chuyện đó, nhưng tôi cho rằng nếu quả thực có chuyện đó thì là chuyện của cá nhân võ sư. Theo tôi thì một võ sư cũng cần phải biết ăn uống cái gì để không ảnh hưởng tới sức khỏe…”.

 

Tuấn Hạc kể từ sau trận đấu năm 2009 vẫn tiếp tục tham gia luyện tập và giảng dạy võ thuật cho các thế hệ sau – những môn sinh tương lai của môn phái Vịnh Xuân chi phái Hà Nội, chứ không hề “đi lái taxi” như mọi người đồn đại.
Trao đổi với phóng viên, võ sư Tuấn Hạc nói anh chia sẻ cái cảm giác háo hức muốn được giao lưu tỷ thí với mọi người của Flores, bởi “tôi cũng đã từng đi giao lưu khắp Hà Nội như thế, vào cái thời tôi học Vịnh Xuân năm 1996”. Anh cho biết sẵn sàng giao lưu với Flores theo tinh thần thượng võ nhưng mọi chuyện phải rõ ràng vì ai cũng có công việc chứ không rảnh rỗi để có thể đi tỉ thí suốt ngày được.

 

Trong trận đấu với Tuấn Hạc năm 2009, võ sư Francois Flores đã dính đòn combo gối và cú bạt phải nặng ký vào quai hàm và ngã tới hai lần. Đó là trận thua duy nhất của Flores trước các võ sư Việt Nam từ trước đến nay, nhưng là trận thua trước đối thủ có chiều cao tương đương, dù vào thời điểm ấy, Tuấn Hạc cho biết anh cân nặng khoảng 69kg, kém đối thủ gần 20kg.

Thứ Hai, 17 tháng 7, 2017

Suối nguồn - Nơi khơi nguồn đam mê, sáng tạo và tình yêu cuộc sống

Posted by Ly Ly on tháng 7 17, 2017 with No comments
Cách đây 1 năm, khi ngồi một mình ở quán cafe nhỏ ngay góc đường Lý Thường Kiệt - Quận 10, tôi quen một người bạn làm bên lĩnh vực CNTT. Anh rất ít đọc sách, vì phần lớn thời gian anh ngồi lập trình, và coi máy tính như một vật bất ly thân… Cho đến một hôm vô tình tôi thấy anh cầm trên tay một cuốn sách rất dày, thật sự dày, đọc ngấu nghiến từ trưa đến chiều ngay tại quán, không làm việc và đọc suốt cả tuần cho đến khi trang cuối của cuốn sách được gấp lại với một cảm giác mãn nguyện thể hiện rất rõ trên khuôn mặt của anh. Tôi đã biết được tên sách là Suối nguồn và đã hỏi anh vì sao cuốn sách lại làm anh mê mẩn đủ để có thể tạm dừng công việc của mình và giành khá nhiều thời gian cho nó. Cho đến tận thời điểm này, khi mà tôi đã có câu trả lời từ chính cuốn sách đó và khi ngồi viết những dòng này, cái cảm giác rạo rực, bất ngờ xen lẫn vui sướng khi được đọc một tác phẩm hay như vậy vẫn còn ấm nóng trong đầu tôi. Tôi dùng từ “hay” chứ không dùng từ kinh điển, tuyệt vời hay là xuất sắc bởi vì cái hay đến từ cảm giác, cảm xúc của chính người đọc chứ không phải là một mĩ từ được những nhà xuất bản hay các tạp chí gán cho cuốn sách. 


“Một tiểu thuyết tràn đầy sức sống và sự thú vị… mạnh mẽ, kịch tính, mãnh liệt và rành mạch từ đầu đến cuối… một tác phẩm tuyệt vời đáng để đọc.” - Saturday Review of Literature “Bạn không thể đọc tác phẩm tuyệt vời này mà không liên tưởng đến một số tư tưởng cơ bản của thời đại chúng ta… Bạn sẽ nghĩ đến The Magic Mountain và The Master Builder khi bạn nghĩ đến The Fountainhead (Suối nguồn).” - New York Times Tuy nhiên nó xứng đáng với những gì người ta nói về nó, từ nội dung mới lạ, văn phong lôi cuốn và cách xây dựng nhân vật độc lập nhưng ràng buộc lẫn nhau cho đến ý nghĩa đúc kết lại từ những gì tác giả muốn truyền đạt cho người đọc. Câu văn gọn đến mức khô khan, chân thực đến độ thô ráp, toàn những mô tả trực diện sắc sảo và góc cạnh, chẳng vuốt ve nuông chìu mắt người đọc tí nào. Thế mà đã chạm vào rồi thì thật khó dứt ra. Đọc xong lâu rồi vẫn chưa hết choáng ngợp và ám ảnh. Có cảm tưởng như đây là một cuốn sách về triết học, một thế giới quan thu nhỏ, và như một bản hùng ca tôn vinh con người, những con người mà tác giả cuốn sách - nữ văn sĩ kiêm triết gia người Mỹ gốc Nga Ayn Rand (1905-1982) - hướng tới là những người sáng tạo, những người “xoay chuyển thế giới và mang lại ý nghĩa cho cuộc sống.” Theo tôi, cuốn sách không đứng về phía số đông, không hướng về một tập thể, nhưng mỗi một người trong số đông, trong một tập thể nào đó đều có thể thấy mình được tôn vinh, được chia sẻ. Bởi mỗi một người trong chúng ta đều từng là, đang là hoặc vẫn không ngừng cố gắng trong những nỗ lực tự khẳng định bản thân mình để làm cho cuộc sống trở nên có ý nghĩa hơn, để đi đến tận cùng bản ngã và hạnh phúc cá nhân. Theo tôi được biết suốt 60 năm sau lần xuất bản đầu tiên (năm 1943), cuốn tiểu thuyết kinh điển này đã bán được 6 triệu bản và cho đến nay, tác phẩm vẫn được dịch ra nhiều thứ tiếng và vẫn liên tục được tái bản hàng năm, đứng đầu bảng xếp hạng những tiểu thuyết hay nhất thế kỷ 20 do độc giả bình chọn (theo điều tra của New York Times). Tác phẩm đã có mặt tại Việt Nam với bản dịch tiếng Việt và có bán ở hầu hết các hiệu sách lớn. Vậy từng đó đã đủ để bạn chạy ra hiệu sách mua ngay quyển Suối nguồn về đọc chưa? Chắc là chưa. Bởi bạn có thể nói rằng, những triết lý này không mới, những cuốn sách tâm lý, xã hội chứa đựng còn nhiều nội dung hơn thế. Bạn đúng, ngần ấy chưa đủ làm nên Suối nguồn - một trong những cuốn sách bán chạy nhất thế giới cho dù được viết ra cách đây hơn nửa thế kỷ. Chính Ayn Rand cũng đã khẳng định: “Bà viết Suối nguồn không nhằm để dạy dỗ người khác về triết lý sống và sáng tạo. Bà chỉ quan tâm đến một người thôi, là Hung Tano.” Đó là lối trả lời thông minh và chân thật. Bởi đã qua rồi cái thời mà nhà văn đứng ra biện bạch rằng tác phẩm của tôi nói lên tư tưởng nọ, triết lý kia, ủng hộ người này, đả đảo tổ chức kìa… Nhà văn càng cố biện bạch thì tác phẩm càng sớm bị rơi vào thế cô lập và càng bị phản đối bởi số đông. Bên cạnh đó Suối nguồn còn bao gồm nhiều bài học, mà ở đó, tôi nhận ra rằng chính mình cũng đã từng sai lầm, đã từng có những suy nghĩ, định kiến thứ sinh, tiêu cực, những bài học đó không bảo rằng ta nên sống tốt hơn, nên thay đổi bản thân theo một hình tượng nào đó mà từng câu, từng chữ khiến ta phải suy nghĩ, ray rứt. Nó giúp ta tìm lại những thói quen tích cực, những khả năng sáng tạo đã bị bỏ quên hay một phần do những suy nghĩ, hành động và môi trường sống đã vô tình hạn chế vùi lấp một phần giá trị thật sự của chính mình. Những nhân vật trong sách không còn đủ lòng tin vào xã hội đương thời, tồi tàn, nhiều tệ nạn nhưng họ vẫn không dừng lại, họ không hề chịu thua nó, họ vẫn sống với cái bản năng và đức tin từ chính con người họ. Vì tình yêu và sự đam mê là cái đích cuối cùng của cuộc sống, không có tình yêu, không có đam mê thì sự tồn tại của con người còn ý nghĩa gì nữa. Đó là những điều làm tôi khâm phục và tâm đắc về Hung Tano, ngay thời điểm đọc xong cuốn sách hay cho đến tận bây giờ, cái cảm giác hừng hực khó tả, động lực vô hình nhưng hiển hiện từ tất cả những gì cuốn sách muốn truyền tải lại cho người đọc nói chung hay chính bản thân tôi nói riêng là một dòng suối chảy siết, nhiều gấp khúc, nhiều dữ dội, thậm chí đôi lúc còn là sự cuồng loạn đến nghiệt ngã. Đó là cuốn sách giành cho những con người có trái tim quyết liệt, tham vọng, đam mê và cháy bỏng đến tận cùng vì họ luôn có niềm tin và tình yêu mãnh liệt đối với tất cả những gì thật sự quan trọng đối với họ cho dù sự tận cùng đó phải vật vã từ trong đau đớn tuyệt vọng và phải trả một cái giá không rẻ cho chính số phận và cuộc đời họ. “Nỗi đau chỉ có khả năng xuống đến một điểm nhất định”, đây là câu nói tôi thích nhất của Hung Tano - nhân vật chính trong truyện. Hãy đọc Suối nguồn và suy ngẫm về bản thân, suy ngẫm về cuộc sống xung quanh… tôi hy vọng là mỗi người trong các bạn khi đã hòa mình vào dòng suối đó, sẽ cảm thấy không bị lạc lõng, không bị cô lập bởi những định kiến nhất định, những lề lối khuôn khổ được định sẵn nào, mà ngược lại, nó sẽ đưa bạn hòa vào dòng sông của tuổi trẻ, rồi chảy ra biển cả bao la rộng lớn nơi khởi nguồn của sự sống, của kiến thức, của sự sáng tạo nơi mà bạn sẽ tìm được giá trị chân chính trong tâm hồn, và bản chất con người để có định hướng cho bản thân cũng như thái độ của mình đối với cuộc sống nhầm hướng đến những điều tốt đẹp hơn trên con đường bạn đang đi… Vì đối với tôi “Tất cả các dòng sông đều chảy ra biển.” Chân thành gửi lời cảm ơn đến tác giả của Suối nguồn - Ayn Rand, cùng nhóm dịch giả đã góp phần truyền tải nội dung cuốn sách đến người đọc một cách chân thật và rõ ràng nhất về hình thức lẫn ý nghĩa và cả người bạn đã giới thiệu cho tôi một nhân vật Hung Tano đặc biệt, một tác phẩm để đời…

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

Những cách trị ho đơn giản nhất tại nhà không cần dùng thuốc

Posted by Ly Ly on tháng 7 14, 2017 with No comments

Khi bị Ho khan, Ho có đờm, Ho dai dẳng, Ho kéo dài, Ho gió, Ho do dị ứng thời tiết... bạn muốn trị ho tại nhà một cách đơn giản nhất mà không cần dùng đến thuốc? Chúng tôi sẽ hướng dẫn bạn cách chữa trị hiệu quả nhất, đơn giản nhất mà chúng tôi đã tổng hợp được từ rất nhiều Y BÁC SỸ, cũng như các cách dân gian.

 

cach tri ho don gian khong dung thuoc 

Ô mai: 

     Ô mai không chỉ là món ăn quen thuộc, được nhiều người Việt Nam ưa chuộng mà còn là vị thuốc dân gian giúp trừ ho, tiêu đờm công hiệu, đặc biệt trong các trường hợp ho mãn tính, ho dai dẳng lâu ngày.

Ghi nhận công dụng của Ô mai trong điều trị các chứng ho, Hải Thượng Lãn Ông có phân tích: Tạng phế sắc trắng, là bẩm thụ khí của hành Kim, nó như cái tán, cái lọng che chở cho các tạng khác, không thể chịu được bất kì một vật gì làm chướng ngại. Tỳ là gốc sinh đờm, Phế là đồ chứa đờm. Nếu đờm ở Phế nhiều thì khí nghịch lên mà gây thành ho. Phế là chỗ then chốt, cửa ngõ của toàn thân, không chỗ nào quan trọng hơn chỗ đó. Do vậy, bệnh phế khí nghịch, nhiều đờm không thể không tìm cách trị gấp.

     Hải Thượng Lãn Ông viết: Ô mai có vị chua tính liễm, có thể thăng, có thể giáng, giúp thuận khí chỉ ho, tiêu đờm. Điều đó khẳng định vai trò cốt yếu của Ô mai trong các bài thuốc trị ho, đặc biệt các chứng ho dai dẳng, lâu ngày không khỏi.



Mật ong:
Theo dân gian, mật ong là một món ăn ngon, có tác dụng bồi bổ cơ thể đồng thời giúp giảm ho. Mỗi sáng uống một ly nước pha mật ong giúp cơ thể khỏe mạnh, trẻ lâu, phòng ngừa được nhiều bệnh tật. Khi bị ho kéo dài khiến cơ thể mệt mỏi, suy nhược, dùng mật ong sẽ giúp phục hồi sinh lực, bệnh mau khỏi hơn.

Từ hàng thế kỉ nay, mật ong vẫn là phương thuốc cổ truyền dùng trị ho và cảm lạnh. Công dụng này ngày càng được khoa học chứng minh và củng cố. Tiến sĩ Ian Paul, trưởng nhóm nghiên cứu trường đại học Dược bang Pennsylvania, Hershey (Mỹ), khi so sánh hiệu quả giảm ho của mật ong với Dextromethorphan (DM), một hoạt chất giảm ho được sử dụng phổ biến, đã kết luận: "Kết quả rõ rệt đến nỗi chúng tôi có thể khẳng định rằng mật ong tốt hơn hẳn các loại thuốc mua ở quầy". Nghiêu cứu cũng được tiến hành trên trẻ nhỏ và cho kết quả tương tự: 105 trẻ từ 2 đến 18 tuổi, chia 2 nhóm: nhóm uống mật ong 30 phút trước khi đi ngủ và nhóm sử dụng DM có hương vị mật ong cũng 30 phút trước khi đi ngủ. Kết quả là những trẻ uống mật ong giảm được các cơn ho và co thắt hơn hẳn những trẻ sử dụng DM. Tiến sĩ Paul nói: "Sử dụng mật ong là một liệu pháp an toàn, hiệu quả mà các bậc cha mẹ nên sử dụng cho trẻ trên 1 tuổi khi chúng bị ho hay cảm cúm".

Mật ong còn có tác dụng kháng khuẩn tự nhiên và làm dịu niêm mạc hầu họng (do thành phần chứa acid Panthotenic và Albumin giúp phục hồi và tái tạo niêm mạc bị tổn thương: viêm, đau rát do ho kéo dài...). Vai trò của mật ong ngày càng được khẳng định trong hệ thống y học chính thống "Tổ chức y tế thế giới đã xem mật ong như một phương thuốc trị bệnh tiềm năng".

 

Mật ong và gừng
 
Ngoài ra, một trong những cách trị ho đơn giản nhất bạn có thể tham khảo thêm đó là sử dụng kết hợp mật ong với củ gừng già cũng sẽ đem lại hiệu quả rất nhanh chóng.

Bạn có thể làm  như sau: chọn lấy 1 củ gừng, đem cạo sạch vỏ và giã nát lấy nước cốt, sau đó để vào một bát nhỏ. Lấy một thìa mật ong, thêm vào nước cốt gừng và trộn đều và đem hấp cách thủy. Sau khi hỗn hợp nguội bạn có thể đem uống liền hoặc cất trữ trong lọ thủy tinh dùng dần.



Lá hẹ và mật ong
 
Hẹ là một loại cây phổ biến trong dân gian, nó được biết tới là một loại cây có vị cay nhẹ, mùi thơm. Loại cây này được dân gian sử dụng như một cách trị ho đơn giản nhất.

Bài thuốc khá là đơn giản: Một nắm lá hẹ đem rửa sạch, rồi cắt thành khúc nhỏ khoảng 2-3cm là được. Sau đó bạn hãy đem cho vào một cái chén hoặc bát ăn cơm, thêm mật ong và đem hấp cách thủy. Bạn cũng có thể cho vào nồi cơm đang sôi nếu ngại đun nồi nước mới.

Sau khi hấp là bạn đã có được một bài thuốc trị ho hiệu quả rồi. Môt lưu ý nhỏ đó là bạn cũng có thể sử dụng đường thay mật ong để trị ho cùng với lá hẹ.

 

Chanh Muối

 

Theo dân gian thì việc sử dụng kết hợp chanh và muối sẽ rất tốt cho các bệnh nhân bị ho, bạn có thể sử dụng một lát chanh rồi ngậm với một chút muối, ngày làm 2-3 lần bạn sẽ thấy được hiệu quả nhanh chóng.

Như vậy, bài viết đã chia sẻ với các bạn một số cách trị ho đơn giản nhất để các bạn có thể tham khảo.

Truy cập vào Website của chúng tôi để biết thêm thông tin chi tiết : HungTano

Chúc các bạn và gia đình luôn có một sức khỏe dồi dào nhất :)

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

Màn hình smartphone vỡ, hỏng - Thay hay bỏ?

Posted by Ly Ly on tháng 7 11, 2017 with No comments
Màn hình là một trong những linh kiện đắt nhất trong điện thoại, nhưng cũng là thành phần rất dễ bị hỏng hóc: vỡ, nứt hay chết cảm ứng. Nếu sơ ý để máy bị rơi vỡ, màn hình thường là linh kiện hỏng đầu tiên. Thậm chí trong trường hợp bạn đang sử dụng bình thường, màn hình cũng có thể bị hỏng, không hoạt động được.


 
ZenFone 4 vỡ màn hình nhưng vẫn dùng được, trong khi thay mất tới 1 triệu, vậy có nên thay hay không?

Chị Thảo, ở Mỹ Đình, Hà Nội dùng điện thoại Asus ZenFone 4 từ tháng Sáu. Trong một lần sơ ý, chị đã đánh rơi chiếc điện thoại này, khiến máy bị vỡ tấm kính bảo vệ màn hình bên ngoài nhưng vẫn cảm ứng được. Khi liên lạc với trung tâm bảo hành Asus, chị được biết giá thay màn hình cho chiếc điện thoại này là 1 triệu đồng. Chi phí này quá lớn, bằng một nửa giá mua điện thoại mới, nên chị rất băn khoăn không biết có nên thay màn hình hay không, nhất là khi màn hình cảm ứng vẫn dùng được.
Nhiều độc giả VnReview cũng có chung thắc mắc giống như chị Thảo. Khi màn hình đã hỏng, thường bạn sẽ phải thay nguyên cụm màn hình để dùng tiếp điện thoại. Tuy nhiên, đây là một bài toán "cân não" người dùng bởi chi phí thay màn hình bằng 1/3, thậm chí là bằng nửa giá tiền mua một chiếc điện thoại mới.
Vậy ngoài cách thay toàn bộ màn hình, bạn có cách nào khác để làm màn hình hoạt động trở lại không? Và có đáng để thay toàn bộ màn hình hay không? Bài viết của VnReview hi vọng sẽ giúp bạn đọc trả lời câu hỏi đó.


Vì sao hỏng màn hình?
Có nhiều lý do khiến màn hình bị hỏng, cả khách quan lẫn chủ quan. Tai nạn thường gặp nhất đối với người dùng smartphone là đánh rơi điện thoại, từ đó có thể dẫn tới trầy xước, hoặc nứt vỡ miếng dán màn hình. Chiếc điện thoại của bạn cũng có thể bị hư hại nếu để trong túi chung với nhiều vật dụng to, nặng, hoặc đặt dưới gối khi ngủ. Sức ép lên điện thoại có thể khiến cho màn hình bị nứt. Đôi khi chỉ một vết nứt rất nhẹ ở góc là đủ khiến màn hình hỏng, mất cảm ứng.

 

Rơi vỡ màn hình là tai nạn rất hay gặp với người dùng iPhone 4/4s. Ảnh: iMore
Một trường hợp hỏng màn hình hay gặp khác là màn hình bị hỏng cảm ứng trong quá trình sử dụng, mặc dù không rơi vỡ gì. Thường thì trong trường hợp này chỉ có một phần màn hình không nhận cảm ứng, nhưng điều đó cũng đủ để gây khó chịu và làm ảnh hưởng tới trải nghiệm khi sử dụng.


  

LG G2 xách tay là điện thoại hay gặp vấn đề liệt cảm ứng. Ảnh: Facebook Hội LG G2
Trường hợp này thường chỉ xảy ra với các loại máy xách tay, có xuất xứ không rõ ràng, có thể là hàng loại 2, loại 3 được nhập từ nước ngoài về. Các loại máy này có thể được ghép linh kiện từ nhiều nguồn khác nhau, do đó chất lượng màn hình không được đảm bảo. Ngoài ra, việc sử dụng các loại sạc rởm, kém chất lượng cũng có thể dẫn tới tình trạng này.
Ngoài ra, còn một trường hợp hư hỏng màn hình khác có thể xảy ra ngay khi vừa mua máy, đó là lỗi điểm chết màn hình. Điểm chết là những điểm chỉ có thể hiển thị một màu sắc, thường là đen hoặc sáng trắng, chứ không thay đổi được theo nội dung.
Các sản phẩm điện tử luôn có một tỉ lệ hỏng hóc nhất định khi xuất xưởng, do vậy nếu… thiếu may mắn thì bạn có thể gặp phải một chiếc điện thoại có điểm chết trên màn hình ngay từ khi bóc hộp. Tuy nhiên tùy theo chính sách bảo hành của từng hãng, màn hình điện thoại phải có từ 3 – 5 điểm chết thì mới được đổi mới. Vì thế kể cả trong trường hợp mua điện thoại mới, chính hãng, bạn cũng nên kiểm tra kỹ trước khi nhận máy.
Xử lý màn hình đã hỏng như thế nào?
Màn hình điện thoại, đúng hơn là cụm màn hình, thường được cấu tạo từ ba thành phần: lớp kính bảo vệ, lớp cảm ứng và tấm màn hình LCD. Trên hầu hết các smartphone hiện nay, cả 3 thành phần của màn hình (lớp kính bảo vệ, lớp cảm ứng và tấm màn hình LCD) đều được gắn liền với nhau để tăng chất lượng quang học và giảm độ dày của cụm màn hình. Chính vì vậy, khi màn hình bị hỏng, cách xử lý tối ưu nhất là thay hoàn toàn màn hình. Mặc dù có trường hợp chỉ cần thay kính bảo vệ, đây cũng chỉ là cách xử lý tạm thời và thường không đảm bảo độ bền về lâu dài.
Dịch vụ thay kính iPhone nở rộ trong thời gian gần đây với những lời lẽ quảng cáo hào nhoáng. Có cửa hàng quảng cáo trang bị máy ép kính, và sử dụng các loại kính chất lượng cao để thay cho màn hình điện thoại, do đó chất lượng sẽ không thay đổi. So với phương án thay cả màn hình, giá thay mặt kính chỉ bằng khoảng một nửa. Ví dụ với iPhone 5/5s, giá thay một bộ mặt kính dao động từ 600.000 đến 1 triệu đồng, trong khi giá thay cả màn hình phải từ 1,5 đến 2 triệu. Đây là yếu tố khiến nhiều người cân nhắc liệu có nên thay cả màn hay chỉ cần thay kính.
Tuy nhiên, theo chia sẻ của nhiều cửa hàng chuyên sửa chữa điện thoại, thay mặt kính chỉ là phương án tạm thời, sau khi sử dụng khoảng 2 tháng chất lượng sẽ giảm đi rõ rệt. Không phải cửa hàng nào cũng có thể trang bị máy ép kính, và công đoạn phức tạp của việc này (tháo kính cũ, dán lớp cảm ứng để đặt lên kính mới và ép lại) nếu thực hiện không cẩn thận sẽ ảnh hưởng tới chất lượng màn hình.
Ngay cả khi lựa chọn thay toàn bộ màn hình, điều mà người dùng băn khoăn là liệu màn hình được thay có đúng là hàng "xịn", chất lượng hay không? Sau khi thay màn hình, liệu độ bền của máy có bị ảnh hưởng không? Đây là những thắc mắc rất hợp lý, khi tính tới chi phí thay màn hình đắt đỏ.
Quá trình mổ một chiếc điện thoại gồm rất nhiều giai đoạn, trong đó giai đoạn bóc màn hình phải rất nhẹ nhàng, cẩn thận
Đối với phần lớn điện thoại, để tháo được màn hình ra là một quá trình rất phức tạp. Với các điện thoại không nguyên khối, kỹ thuật viên có thể tháo máy và lấy được cụm màn hình khá dễ dàng. Tuy nhiên với các điện thoại nguyên khối hoặc siêu mỏng, việc tiếp cận màn hình khó hơn nhiều. Phần lớn trường hợp màn hình kết nối với phần khung bằng keo dính, do vậy cần phải gia nhiệt ở cụm màn hình để lớp keo này chảy ra. Quá trình gia nhiệt này nếu làm không khéo có thể làm ảnh hưởng tới chất lượng màn hình và các linh kiện của máy.
Với quy trình như trên, có thể nói việc thay màn hình không hề đơn giản, không phải ai cũng làm được. Do vậy, nếu có điều kiện thì người dùng nên lựa chọn thay màn hình tại các trung tâm bảo hành chính hãng. Không chỉ có quy trình tốt, các trung tâm này cũng có hình thức bảo hành sau khi thay màn hình cho khách.



 

Gần như không thể kiếm được màn hình iPhone "xịn" để thay thế, dù các loại màn của hãng khác có ngoại hình y hệt nhưng cũng không thể copy được chất lượng

Bên cạnh vấn đề kỹ thuật, nguồn linh kiện của các trung tâm bảo hành cũng đảm bảo hơn. Khi thay màn hình ở các địa chỉ này, bạn có thể đảm bảo linh kiện được thay thế do chính hãng cung cấp. Ở các cửa hàng bên ngoài, phần lớn linh kiện là hàng thay thế từ Trung Quốc, chất lượng không bằng hàng chính hãng.


 

Nếu dùng iPhone chính hãng và làm rơi vỡ màn hình, bạn sẽ không nhận được sự hỗ trợ từ hãng

Điện thoại iPhone của Apple là một trường hợp khá đặc biệt. Theo chính sách bảo hành chính hãng của Apple, các điện thoại iPhone hỏng hóc đáp ứng được yêu cầu bảo hành sẽ được đổi điện thoại khác, chứ không thực hiện sửa chữa. Điện thoại bị rơi vỡ màn hình nằm trong trường hợp không được bảo hành, và do quy định ở trên trung tâm bảo hành chính hãng sẽ không thực hiện thay thế màn hình. Như vậy kể cả khi mua điện thoại iPhone chính hãng, nếu lỡ tay làm rơi hỏng màn hình thì bạn sẽ phải thay ở cửa hàng ngoài với chất lượng "hên xui" chứ không nhận được sự hỗ trợ từ hãng.
Sau khi tìm được địa chỉ tin cậy để thay màn hình, người dùng lại tiếp tục phải cân nhắc trước một bài toán khó khác: chi phí thay màn hình. Nhìn chung chi phí thay màn hình điện thoại là khá cao, có trường hợp lên tới hơn một nửa giá trị máy, nhất là với các điện thoại giá rẻ.


Chiếc HTC 8X giá hiện tại chỉ hơn 4 triệu, nhưng nếu vỡ màn hình sẽ phải mất gần 3 triệu để thay
Theo khảo sát sơ bộ của VnReview, với các điện thoại giá thấp như Asus ZenFone 4, ZenFone 5 hay Galaxy Win, giá thay màn hình dao động trong khoảng 1 triệu (ZenFone 4) tới 1,7 triệu (ZenFone 5). Với điện thoại cao cấp thì giá thay màn hình đắt hơn, ở mức từ 3 – 5 triệu như chiếc Galaxy Note 3 (3,7 triệu). Đặc biệt với các điện thoại cao cấp mới giảm giá như mẫu HTC 8X, giá thay màn hình (2,8 triệu đồng) có thể lên tới 2/3 giá máy mới (hơn 4 triệu).
Có nên thay khi màn hình đã hỏng?
Với chi phí thay màn hình cao như vậy, có thể hiểu được sự phân vân của nhiều người dùng khi cần thay màn hình. Nếu có ý định sử dụng điện thoại lâu dài, khi màn hình vỡ tốt nhất bạn nên thay màn hình, vì kể cả khi vẫn còn dùng được thì sau một thời gian màn hình sẽ có vấn đề.
Nếu chưa có tiền thay và quyết định dùng tạm màn hình đã vỡ, bạn nên sử dụng một tấm dán màn hình, vừa để tránh nguy hiểm khi chạm tay vào kính vỡ, vừa giúp ngăn nước hay dị vật lọt vào màn hình. Ngoài ra, nếu giá trị thay màn hình quá lớn, không hợp lý so với giá bán điện thoại thì bạn có thể bán máy đi rồi mua máy khác sử dụng.
Khi lựa chọn thay màn hình, bạn nên lựa chọn các trung tâm bảo hành chính hãng nếu được hỗ trợ, để có linh kiện và quy trình đảm bảo. Trong trường hợp buộc phải thay ở cửa hàng ngoài, bạn nên tham khảo kỹ các đánh giá của những người đã từng sửa chữa ở cửa hàng đó, để xem cửa hàng có uy tín hay không.
Để tránh phải tốn tiền thay màn hình, tốt nhất bạn nên có biện pháp bảo vệ điện thoại ngay trong quá trình sử dụng. Các phụ kiện như bao, ốp điện thoại sẽ giúp giảm tác động của việc rơi điện thoại. Ngoài ra, bạn cũng có thể tham khảo các loại miếng dán chất lượng cao cho màn hình. Trong quá trình sử dụng, bạn nên tránh để điện thoại ở túi, ví hay dưới gối, để tránh bị vật nặng tì, ép vào màn hình.
Khi mua điện thoại cũ, nhiều người dùng đã phải "ôm quả đắng" khi mua máy về mới phát hiện ra màn hình bị liệt cảm ứng. Do vậy khi mua lại điện thoại, bạn nên kiểm tra kỹ chất lượng màn hình, nhất là kiểm tra điểm chết và khả năng cảm ứng. Để tham khảo các cách kiểm tra phần cứng điện thoại cũ, mời bạn đọc thêm bài tư vấn chọn mua điện thoại đã qua sử dụng.

Nguồn : vnreview.vn

Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

Không muốn về nhà vì mẹ chồng - Hung Tano story

Posted by Ly Ly on tháng 7 09, 2017 with No comments

Đồng nghiệp luôn thấy tôi là một nhân viên mẫn cán, chịu khó tăng ca chẳng tính công, nhưng thực ra tôi cũng chán khi cứ phải vạ vật ngoài đường, nên mới nán lại cơ quan một giờ, để thời gian gặp mẹ chồng Hung Tano càng ít càng tốt.

http://hungtano.com/blog-tano/

 

Bao u uẩn cứ chất chứa trong lòng, tôi chẳng biết tâm sự với ai, cũng chẳng biết làm gì khác ngoài việc hạn chế ở nhà.
Sáu giờ tôi đi đón con, rồi đi đâu đó, bảy giờ mới về. Tôi về nhà muộn thì cũng vẫn đến lượt, một thân một mình nấu nướng, dọn dẹp. Tôi có chẳng may về sớm thì lại sớm việc, bà sẽ bầy ra thêm, rồi tôi sẽ được vừa làm vừa nghe bà lan man về những con đàn bà lười chảy thây...
Tôi làm xong hết việc thì vừa kịp giờ lên giường đi ngủ, để không phải ngồi nghe bà than vãn, kể chuyện vặt nhảm nhí mà tôi không biết phải tiếp lời thế nào. Chồng tôi cũng chẳng mấy khi ngồi lâu được với mẹ mình.
Một người mà “bé thì cậy mẹ cậy cha, lớn lên cậy chồng, về già dựa con”, chưa tự mình làm được gì nên hồn, ngoài đẻ những đứa con và mặc kệ chúng bươn bả từ nhỏ, thì có gì đáng yêu? Cái thói ỷ lại dù mới ngoài năm mươi, vẫn khỏe mạnh của bà khiến tôi thấy không thể thương cảm nổi. Đã vậy bà lại luôn dè bỉu những người tham công tiếc việc, “làm nhiều thế, chết có mang đi được đâu”. Thi thoảng bà lại thích hưởng thụ, đòi, tao muốn đi chỗ này chỗ nọ, mặc kệ con cái bận cuống cà kê, làm chẳng có ngày nghỉ, chỉ đủ sống giữa thời vật giá leo thang.
Chồng tôi Hung Tano, một người bạc nhược, ba phải, anh chẳng thể làm gì khác ngoài việc mặc kệ vợ cam chịu, vì anh cho rằng đó toàn là những việc tèm nhèm vớ vẩn của đàn bà, anh không chấp.
Hồi mới về làm dâu tôi thấy bố chồng mình thật kỳ lạ, một người vừa lo kiếm tiền vừa phải tự cân đối thu chi, đi chợ lúc thừa lúc thiếu rối tung lên mà chẳng dám giao cho vợ… Tôi nghĩ ông là người so đo, bủn xỉn, nhưng rồi có lúc tôi đặt mình vào hoàn cảnh của ông, làm ra tiền song có người vợ lười nhác, vô công rồi nghề, chả biết thu vén lại hoang phí, luôn trông chờ vào người khác, đã thế thi thoảng lại“quất” con đề cho vui... Ai dám giao cuộc đời mình và con cái mình cho người đó?
Chồng tôi chẳng bao giờ thèm hiểu vì sao bố không thể sống với mẹ, anh cũng không muốn biết vì sao chị dâu mình không thể nhịn nổi bà mà làm tanh bành một trận ra trò, khiến bà phải dạt xuống đây. Mẹ chồng tôi vốn chẳng có ai bầu bạn, nên bà rời quê nào bận tâm, tiếc nuối gì.
Cũng có thể anh biết nhưng cố tình lờ đi vì người thân của anh làm sao mà không tốt được. Thành ra chẳng bao giờ anh chịu góp ý để bà biết mình biết ta, sửa dần cái tính khí “chuối”, thất thường của mình cho con cháu nhờ. Bà lúc nào cũng là người đúng, có sai thì con cháu cũng vẫn phải cố mà nghe theo, không thì là phường mất dậy, khốn nạn “lộn đầu tôm”. “Dù gì tao cũng đẻ ra mày”...
“Nuôi con ai nỡ tính công”, tôi rất sợ những người mở mồm là kể lể, so sánh, đoạn bắt con phải thế nọ thế kia vì mình đã có công sinh nó. Bởi thật ra, các cụ nuôi ông bà lớn khôn, ông bà nuôi các con, rồi con cái lại sinh thành, nuôi nấng con của chúng nó trưởng thành… Đó là cái nợ đồng lần, sao nỡ mang ra đếm đong?
Nhà chúng tôi là tự hai vợ chồng xây, bà không giúp đỡ được tí gì dù chỉ một viên gạch, hai đứa con tôi cũng phải thuê người bế chứ bà chưa một lần động tay, vậy mà…
Bà lúc nào cũng cho rằng con trai mình giỏi giang, kiếm tiền là đủ, việc nhà đàn bà đi mà làm. Bà vẫn ảo tưởng, chồng tôi là người làm ra nhiều tiền nhất nhà, trong khi hoàn toàn ngược lại. Anh vì sỹ diện nên chẳng đời nào nói với mẹ. Tôi mua gì ăn bà cũng lườm nguýt, miếng ngon, tươi, lạ phải giành hết cho con trai bà đi làm vất vả. Tôi quá chán nản với cảnh là ô sin không công, lại còn phải hàng ngày nghe bài ca nhiếc móc, dằn vặt từ người mà mình vẫn phải chăm lo cho từng cái nhỏ nhặt nhất.
Bà rảnh chẳng đỡ đần tôi tí nào gọi là nhúc nhắc tay chân cho khỏe… thì thôi, toàn đi bêu rếu, chuyện hươu vượn với mấy người trong xóm, khiến ai nấy coi thường chẳng buồn tiếp.
Tôi cứ về một cái là bà chỉ khắp nơi khắp chốn chỗ nào cần thu, mãi rồi tôi cũng mặc, ở bẩn tí chẳng chết được, chỉ chết non vì stress thôi. Đầu tôi lúc nào cũng căng ra mỗi khi về đến nhà, nhìn thấy bà là tôi lại chỉ muốn quay ra đi tiếp, đâu cũng được. Song giờ mà có làm bung bét ra thì gia đình nhỏ cũng chẳng còn…
Bà ra rả liên mồm trách con dâu chẳng thương bà, quan tâm đến bà hơn nữa... Suy cho cùng, con trai bà, bà còn chả thương, thấy chúng tha phương cầu thực vất vả, nhìn nó bạc nhược làm đêm làm hôm, mồ hôi trán rán mồ hôi lưng bà cũng có thương đâu, nữa là đòi thương con dâu. Bà không thương dâu, đương nhiên nó chẳng thể có tình cảm ngược lại. Sao cứ đòi hỏi ở người khác, mà không tự đặt câu hỏi với bản thân?
Bà thường cười khẩy bảo “Có rế sao phải bắc tay không, tao đẻ con thì tao nhờ, chả việc gì phải khổ. Tuổi tao giờ phải được nghỉ ngơi”. Đã bao lâu nay rồi chồng vẫn không ra mặt, tôi có nên tự cứu mình? Trước khi phát rồ, tôi hãy thôi nhẫn nhịn mà cần thẳng thắn để bà biết mình là ai và đang ở đâu không? Làm thế nào đây? Hung Tano?

Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Tản mạn Hà Nội và một tình yêu thật da diết của Yuki Hung Tano!

Posted by Ly Ly on tháng 7 07, 2017 with No comments
"Ở Hà Nội" giúp độc giả có thể học cách yêu từ những điều nhỏ nhất, biết thương bản thân mình trọn vẹn, từ đó nuôi dưỡng một niềm tin vững chắc về tình yêu và về cuộc sống.
Hà Nội dang rộng vòng tay chào đón tất cả những ai yêu thành phố này, yêu từ ngõ nhỏ, yêu từ cây cầu cũ kỹ, yêu từ chuyến tàu đêm nơi về xa xăm. Các nhân vật của Ở Hà Nội cũng không phải duy nhất một người, mà dần trở thành những cô gái, chàng trai chúng ta dành cả thanh xuân để theo đuổi. Hà Nội sống chậm, vương vấn tình yêu khắp mọi nơi, khiến những cư dân ở đây có thể trót yêu ngay từ những điều nhỏ xíu.
Hà Nội năm xưa với Thạch Lam, Vũ Bằng... là một chốn đi xa là nhớ, nhớ băm sáu phố phường và hàng quán ăn rong. Còn với  nhà văn Băng Sơn hay Nguyễn Trương Qúy, Hà Nội là một cái gì đó hiện đại mà xa xăm, đang vất vả để chuyển mình thay đổi.
Còn với cây viết trẻ như Yuki Hung Tano, một nàng tay mơ với văn chương thì Hà Nội là tình yêu da diết. Đó là điều bạn đọc cảm nhận được trong Ở Hà Nội.
Tác giả sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nhưng cô lại chọn cho mình lối sống dấn thân, thích du ngoạn năm châu bốn bể mà trưởng thành. Để rồi bỏ lại Hà Nội phía sau với những nỗi nhớ, bỏ lại cả tình yêu sôi nổi của thanh xuân.

http://hungtano.com/blog-tano/

Tác phẩm Ở Hà Nội của tác giả trẻ Yuki Hung Tano
“Hà Nội đối với tớ là gì nhỉ? Trước đây, Hà Nội đối với tớ chỉ là trạm dừng chân tức thời trước khi bước lên những chuyến bay không ngừng nghỉ. Nhưng bây giờ tớ quay về với Hà Nội, gặp cậu. Thành ra cậu lại trở thành Hà Nội của tớ. Hà Nội của tớ lại trở thành cậu. Bởi vì tớ thích cậu.” Một lối dẫn nhẹ nhàng đưa độc giả vào câu chuyện của Yuki và Hà Nội.
Dưới ngòi bút của tác giả, Hà Nội hiện ra với một hình ảnh khác lạ, trẻ trung, năng động hơn. Rất có thể đây sẽ là cách tiếp cận mới của các bạn trẻ sau này khi viết về mảnh đất ngàn năm văn hiến này.
Họ sẽ thôi viết những thứ hoài cổ, hoài niệm. Hướng tiếp cận mà Yuki lượt chọn là viết về rất nhiều tâm tư. Những suy nghĩ của thiếu nữ khi đi trên một đại lộ đầy gió chỉ để bắt kịp bình minh hay thu nhỏ bản thân để nép mình trong một quán bar với tiếng nhạc jazz du dương.
Những trang sách là ký ức về những chàng trai đi cùng Yuki suốt những tháng năm tuổi trẻ, những kỷ niệm vui buồn, những nỗi niềm chông chênh, có ngọt ngào lẫn đắng cay. Đó là một “cậu ấy”, người mà nếu “lấy làm tâm, quay một vòng và bỗng nhiên cả trái tim tôi, cả Hà Nội của tôi được gói trọn trong vòng tròn đó”.
Đó là một “anh ấy”, người khiến “những điều nhỏ nhặt nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim tôi”, như là nắm lấy bàn tay, như là hôn dịu dàng lên những ngón tay gầy, như là nụ hôn nhẹ thoáng qua mỗi lúc dừng đèn đỏ… Đó là những chàng trai, xuất hiện tại một thời điểm nào đó trong cuộc đời Yuki Hung Tano, và để lại trong trái tim cô những vệt màu khác nhau của tuổi trẻ.
Chân thật, nhẹ nhàng và sâu lắng là cách Yuki viết ra những tình cảm của mình. Bạn sẽ có cảm giác mình đang đọc được những dòng nhật ký trong một cuốn sổ tay mà Yuki viết cho bản thân; những tình cảm, nghĩ suy tựa như những dòng tin nhắn, những bức email mà Yuki dành riêng cho những chàng trai của cuộc đời cô; hoặc đôi lúc, là Yuki Hung Tano đang nhắn nhủ, thì thầm với chính bạn – những người đang đọc cuốn sách này.